Sinh thời, Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Mỗi người tốt, mỗi việc tốt là một bông hoa đẹp. Cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp.” Lời dạy giản dị mà sâu sắc ấy không chỉ là một hình ảnh giàu ý nghĩa, mà còn là một triết lý sống bền vững, nhắc nhở mỗi người biết sống đẹp, sống có ích và lan tỏa điều tốt lành trong cộng đồng.
Trong nhịp sống hôm nay, những “bông hoa đẹp” ấy vẫn âm thầm nở rộ, đặc biệt trong môi trường giáo dục – nơi các thầy cô ngày ngày lặng lẽ cống hiến. Họ không chỉ truyền đạt tri thức, mà còn bền bỉ vun trồng nhân cách, đạo đức và tâm hồn cho thế hệ trẻ. Bằng tình yêu nghề, sự tận tụy và lòng thương học trò, các thầy cô đang góp phần làm cho “khu vườn” giáo dục thêm xanh tươi, để những mầm non tương lai được nuôi dưỡng và trưởng thành trong những điều kiện tốt đẹp nhất. Từ những việc làm bình dị mà cao quý ấy, hình ảnh người giáo viên trở nên đáng trân trọng hơn bao giờ hết trong lòng học sinh và xã hội.
Tại Trường THCS Khương Đình, có một “bông hoa” như thế đang tỏa hương thầm lặng nhưng bền bỉ – đó là cô giáo Nguyễn Thị Hoa, giáo viên Âm nhạc thuộc tổ Tổng hợp của nhà trường.
Cô giáo Nguyễn Thị Hoa cùng các thầy cô trong Hội đồng sư phạm nhà trường tại Lễ khai giảng năm học 2025–2026.
Sinh ngày 15/08/1985 trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của cô Hoa gắn liền với những tháng ngày bình dị nơi làng quê yên ả. Đó là những buổi sớm tinh mơ theo cha mẹ ra đồng, những trưa hè nghe tiếng ve râm ran trên vòm lá, những chiều lộng gió bên rặng tre làng và tiếng chim hót vang trên cánh đồng lúa chín. Chính không gian thanh bình ấy đã nuôi dưỡng trong cô một tâm hồn nhạy cảm, biết rung động trước cái đẹp từ những điều giản đơn nhất của cuộc sống. Từ những trải nghiệm mộc mạc ấy, ở cô hình thành sự chân thành, đức tính chịu khó, lòng kiên trì và nghị lực vươn lên bền bỉ theo năm tháng.
Tình yêu nghệ thuật đến với cô rất tự nhiên, len lỏi vào ký ức tuổi thơ qua những câu hát ru, những làn điệu dân ca, những buổi sinh hoạt văn nghệ của thôn xóm. Niềm say mê ấy lớn dần, trở thành ước mơ được đứng trên bục giảng để truyền lại tình yêu âm nhạc cho thế hệ sau. Năm 2007, sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương, cô quyết định lựa chọn con đường gắn bó với nghề giáo. Với cô, đó không chỉ là một công việc để mưu sinh, mà là một lựa chọn xuất phát từ trái tim, từ khát khao được cống hiến, được gieo những hạt mầm yêu thương và nghệ thuật vào tâm hồn học sinh.
Hơn mười năm đứng trên bục giảng, cô chưa bao giờ cho phép mình bằng lòng với những gì đã đạt được. Cô luôn tự nhắc bản thân phải không ngừng học hỏi, đổi mới phương pháp, làm mới từng bài dạy để mang lại hứng thú cho học sinh. Với cô, mỗi tiết Âm nhạc không đơn thuần là dạy học sinh hát đúng giai điệu hay nắm vững nhạc lý, mà là khoảng thời gian quý giá để các em được lắng nghe, được cảm nhận cái đẹp, được bồi đắp cảm xúc và dần hình thành nhân cách. Cô mong rằng qua từng lời ca, tiếng hát, học sinh không chỉ yêu âm nhạc hơn mà còn biết yêu cuộc sống, yêu con người và biết sống nhân ái hơn mỗi ngày.
Chân dung cô giáo Nguyễn Thị Hoa – GV môn Âm nhạc trường THCS Khương Đình
Tôi đã dự giờ nhiều tiết dạy của cô và điều đọng lại trong tôi sau tiết học ấy không phải là những thao tác kỹ thuật hay cấu trúc bài giảng được chuẩn bị công phu, mà chính là không khí lớp học đầy cảm xúc lan tỏa trong từng khoảnh khắc. Ngay từ khi bước vào lớp, cô đã tạo nên một sự gần gũi rất tự nhiên. Ánh mắt cô nhìn học sinh luôn trìu mến, ấm áp; giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm như kéo các em lại gần hơn với bài học. Cô không đứng tách biệt trên bục giảng mà hòa mình vào không gian lớp học, để mỗi học sinh đều cảm nhận được sự quan tâm, yêu thương và tôn trọng.
Trong tiết học ấy, tôi thấy các em học sinh không chỉ học bằng tai, bằng mắt mà còn học bằng cả trái tim. Cô dẫn dắt các em vào bài học bằng chính niềm say mê của mình. Từng câu hỏi gợi mở, từng lời động viên, từng nụ cười khích lệ của cô khiến lớp học trở nên sinh động, tự nhiên và tràn đầy hứng thú. Các em chủ động hơn, mạnh dạn hơn và dường như quên mất mình đang “học”, mà chỉ đơn giản là đang được sống trong không gian âm nhạc đầy cảm xúc.
Dưới sự hướng dẫn của cô, những lời ca tiếng hát không chỉ vang lên giữa bốn bức tường lớp học, mà còn thực sự chạm tới trái tim học sinh. Qua từng giai điệu, cô khéo léo gửi gắm vào đó tình yêu quê hương, lòng nhân ái, sự sẻ chia và niềm vui sống. Âm nhạc dưới bàn tay dẫn dắt của cô trở thành sợi dây kết nối tâm hồn các em, giúp các em biết rung cảm trước cái đẹp, biết yêu thương con người và trân trọng cuộc sống xung quanh.
Có lẽ chính vì thế mà học sinh luôn mong chờ đến tiết Âm nhạc của cô. Với các em, đó không chỉ là một tiết học, mà là khoảng thời gian thư giãn, được bộc lộ cảm xúc, được thể hiện bản thân và được tiếp thêm năng lượng tích cực sau những giờ học căng thẳng. Và với tôi, tiết dạy ấy đã để lại một ấn tượng sâu sắc về một người giáo viên không chỉ dạy bằng kiến thức, mà dạy bằng cả tấm lòng và tình yêu nghề tha thiết.
Tiết học Âm nhạc đầy cảm xúc của cô và trò
Không chỉ dành trọn tâm huyết cho từng giờ dạy trên lớp, cô Hoa còn được đồng nghiệp trìu mến gọi là “linh hồn” của các chương trình văn nghệ trong nhà trường. Mỗi khi có dịp lễ lớn, mỗi khi sân khấu được dựng lên, người ta lại thấy cô tất bật với bản nhạc trên tay, khi thì nhẹ nhàng chỉnh lại đội hình, khi thì kiên nhẫn hướng dẫn học sinh từng động tác, từng câu hát, từng nhịp vào ra sao cho thật đều, thật đẹp. Dường như ở bất cứ góc nào của sân khấu cũng có bóng dáng cô ân cần, tỉ mỉ. Ở cô luôn toát lên một nguồn năng lượng tích cực và niềm say mê nghệ thuật mãnh liệt, đủ để truyền cảm hứng khiến học sinh bị cuốn theo lúc nào không hay. Với cô, việc dàn dựng một tiết mục văn nghệ không chỉ là hoàn thành một phần việc được giao, mà là cả một hành trình nuôi dưỡng cảm xúc và sự tự tin cho học sinh. Cô kiên nhẫn uốn nắn từng em, động viên những em còn rụt rè, khích lệ những em còn thiếu tự tin, để rồi từng bước các em mạnh dạn hơn, tự tin hơn khi đứng trước đám đông. Từ việc lựa chọn bài hát phù hợp với lứa tuổi, xây dựng ý tưởng dàn dựng sáng tạo, đến cách sắp xếp đội hình, biểu cảm khuôn mặt và thần thái trên sân khấu, cô đều chăm chút một cách tỉ mỉ và đầy trách nhiệm.
Nhờ sự tâm huyết ấy, mỗi chương trình văn nghệ của nhà trường đều mang một màu sắc riêng, tươi mới, sáng tạo và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng phụ huynh, học sinh cũng như đồng nghiệp. Những tràng pháo tay sau mỗi tiết mục không chỉ là sự ghi nhận cho màn trình diễn thành công, mà còn là sự ghi nhận thầm lặng cho công sức, thời gian và tâm huyết mà cô đã dành cho học sinh.
Nhiều năm liền, cô đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp Quận – đó là sự ghi nhận xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô trong chuyên môn. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến những thành tích ấy, cô chỉ cười hiền và nói rằng phần thưởng lớn nhất đối với cô không nằm ở giấy khen hay danh hiệu. Với cô, niềm hạnh phúc thực sự chính là khoảnh khắc nhìn thấy học sinh của mình mạnh dạn, tự tin bước lên sân khấu, ánh mắt rạng rỡ, nụ cười tươi tắn và sự trưởng thành hiện rõ trong từng bước đi, từng lời ca. Chính những khoảnh khắc giản dị mà xúc động ấy khiến cô cảm thấy mọi vất vả đều trở nên ý nghĩa và hoàn toàn xứng đáng.Top of Form
Cô Hoa cùng học sinh trong chương trình văn nghệ của trường.
Trong công việc chung của tổ, cô Hoa luôn thể hiện sự nhanh nhẹn, khoa học và tinh thần hợp tác đáng quý. Mỗi nhiệm vụ được giao, cô đều chủ động sắp xếp thời gian hợp lý để hoàn thành một cách hiệu quả nhất. Không chỉ làm tốt phần việc của mình, cô còn sẵn sàng hỗ trợ đồng nghiệp khi cần, chia sẻ những kinh nghiệm giảng dạy tích lũy được qua nhiều năm đứng lớp, đóng góp những ý tưởng thiết thực cho hoạt động chung của tổ và của nhà trường. Ở cô luôn toát lên sự khiêm nhường, chân thành cùng tinh thần trách nhiệm cao, khiến mọi người xung quanh luôn cảm thấy tin tưởng và quý mến. Chính vì vậy, với đồng nghiệp, cô là một người bạn thân thiện, cởi mở, dễ gần; với học sinh, cô như người mẹ thứ hai luôn ân cần, bao dung và thấu hiểu; còn với nhà trường, cô là một giáo viên tận tâm, mẫu mực và đáng tin cậy trong mọi công việc được giao.
Không dừng lại ở những đóng góp trong phạm vi trường học, ngoài giờ lên lớp, cô Hoa còn tích cực tham gia câu lạc bộ nghệ thuật và góp mặt trong nhiều chương trình văn hóa tại địa phương. Dù là những buổi sinh hoạt câu lạc bộ giản dị hay những chương trình biểu diễn trước đông đảo khán giả, cô luôn xuất hiện với tinh thần nhiệt tình, trách nhiệm và niềm say mê âm nhạc trọn vẹn. Ở đó, cô không chỉ là một giáo viên Âm nhạc, mà còn là một người nghệ sĩ mang lời ca tiếng hát đến gần hơn với mọi người.
Cô quan niệm rằng âm nhạc không chỉ nên vang lên trong không gian lớp học, mà cần được lan tỏa rộng hơn trong cộng đồng, để mang lại niềm vui, sự gắn kết và những cảm xúc tích cực cho mọi người. Với cô, mỗi lần được đứng trên sân khấu, được cất tiếng hát giữa không gian văn hóa của địa phương là một cơ hội để sẻ chia, để kết nối và để làm đẹp thêm đời sống tinh thần của cộng đồng xung quanh.
Hơn thế nữa, cô xem những hoạt động ấy như một phần tiếp nối của công việc giáo dục. Bởi lẽ, qua đó, học sinh có thể nhìn thấy hình ảnh cô giáo của mình không chỉ tận tâm trên lớp học, mà còn tích cực, năng động trong đời sống xã hội. Chính hình ảnh ấy trở thành tấm gương sinh động để các em học tập và noi theo. Với cô, mỗi lần cất lên lời ca tiếng hát ở những không gian ấy cũng là một cách để tiếp tục thực hiện sứ mệnh của người giáo viên – âm thầm gieo những điều tốt đẹp vào cuộc sống bằng chính khả năng và tấm lòng của mình.
Cô Nguyễn Thị Hoa (váy trắng ở giữa) sinh hoạt câu lạc bộ âm nhạc
Tháng 2/2025, cô Hoa đã tham gia chuyến thiện nguyện đến Đồng Gianh, Phú Thành, huyện Lạc Thủy, tỉnh Hòa Bình. Hành trình ấy không chỉ là một chuyến đi mang theo những phần quà vật chất, mà còn là chuyến đi của sự sẻ chia, của tình người và lòng nhân ái. Những món quà cô cùng đoàn thiện nguyện chuẩn bị tuy không lớn về giá trị, nhưng lại chứa đựng trong đó sự quan tâm chân thành và tấm lòng ấm áp gửi tới những gia đình có hoàn cảnh khó khăn nơi đây. Khi tận mắt chứng kiến cuộc sống còn nhiều thiếu thốn của người dân, cô càng thấm thía hơn ý nghĩa của hai chữ “cho đi”. Với cô, giúp đỡ người khác không phải là điều gì to tát, mà đơn giản là biết mở lòng, biết cảm thông và sẵn sàng san sẻ khi có thể. Sau chuyến đi ấy, cô thường kể lại cho học sinh nghe về những điều mình đã trải qua, để các em hiểu rằng ngoài kia vẫn còn nhiều mảnh đời cần được yêu thương, cần được quan tâm.
Bằng chính những hành động thiết thực của mình, cô đã lặng lẽ dạy cho học sinh một bài học quý giá về lòng nhân ái, về sự sẻ chia trong cuộc sống – bài học không có trong sách vở, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ đến nhận thức và tình cảm của các em. Với cô, giáo dục không chỉ dừng lại ở lớp học, mà còn được thể hiện qua cách sống, qua những việc làm cụ thể để học sinh nhìn vào đó và học theo
Một số hình ảnh cô Nguyễn Thị Hoa đi từ thiện tại Đồng gianh, Phú Thành, huyện Lạc Thủy, Hòa Bình tháng 02/2025.
Mỗi khi nghĩ về lời dạy của Hồ Chí Minh, trong tôi lại hiện lên hình ảnh cô – người đồng nghiệp có nụ cười hiền hậu và trái tim luôn ấm áp với mọi người xung quanh. Cô không thường kể về những việc mình làm, cũng không bao giờ nhận phần hơn về mình, nhưng chính sự lặng lẽ, âm thầm ấy lại tạo nên một sức lan tỏa rất đặc biệt. Những việc cô làm, những điều cô cống hiến cho học sinh và nhà trường giống như hương thơm dịu nhẹ, không phô trương nhưng đủ để người khác cảm nhận và trân quý.
Từ cô, tôi học được rất nhiều điều. Đó là sự tận tụy với nghề, là tinh thần trách nhiệm trong từng công việc nhỏ, là cách yêu thương học trò bằng sự bao dung và kiên nhẫn vô điều kiện. Cô khiến tôi hiểu rằng, làm giáo dục không chỉ đơn thuần là truyền đạt kiến thức, mà còn là hành trình trao đi yêu thương, nuôi dưỡng tâm hồn và chạm đến cảm xúc của học sinh bằng cả trái tim người thầy.
Cô giáo Nguyễn Thị Hoa không chỉ là một giáo viên Âm nhạc giỏi của Trường THCS Khương Đình, mà còn là một tấm gương sáng về đạo đức, lối sống giản dị, khiêm nhường và lòng yêu nghề sâu sắc. Ở cô hội tụ đầy đủ những phẩm chất đẹp của người giáo viên mà bất cứ ai khi tiếp xúc cũng đều cảm nhận được sự chân thành và đáng quý.
Tôi luôn tin rằng, những “bông hoa” như cô đang ngày ngày góp phần làm cho khu vườn giáo dục của nhà trường thêm rực rỡ và giàu sức sống. Và trên hành trình “trồng người” phía trước, cô sẽ còn tiếp tục lan tỏa nhiều điều tốt đẹp hơn nữa, bằng chính những giai điệu dịu dàng, sâu lắng mà cô đã, đang và sẽ gieo vào tâm hồn của biết bao thế hệ học trò.